Sr.
Kim Hồng, OP
Thật khó cho tôi phải bỏ cha mẹ,
anh chị em, họ hàng để đi tu,
khi tôi đặt tình cảm gia đình
là trên hết. Nhưng Lời Chúa phán
xưa kia "Thầy bảo thật anh em: Chẳng
hề có ai bỏ nhà cửa, anh em, chị
em, mẹ cha, con cái hay ruộng đất,
vì thầy và vì Tin Mừng, mà bây
giờ, ngay ở đời này, lại không
nhận được nhà cửa, anh em, chị
em, mẹ, con hay ruộng đất, gấp trăm,
cùng với sự ngược đãi, và
sự sống đời đời ở đời
sau" (Mc 10:29- 30) lại là một sức
mạnh huyền nhiệm thúc bách tôi
can đảm dấn thân theo Chúa.
Mấy năm đầu
trong đời tu, tôi cảm thấy trách
nhiệm về gia đình vẫn đè
nặng trên vai tôi. Ba mẹ gặp chuyện
khó khăn không có ai giúp đỡ,
các em chới với ở tuổi đang
lớn, cặp kề. Tình cảnh éo le
này khiến tôi tính bỏ tu ra về.
Nhưng cứ giở dang giữa kỳ học
hay kỳ dậy giáo lý v.v.... Nên những
lần ra về của tôi đã hoãn
lại. Tâm hồn tôi lúc đó đâm
ra nghi vấn về Lời Chúa. Những lúc
cầu nguyện tôi đã thân thưa
cùng Chúa: "Lạy Chúa, Lời Chúa
hứa có khi nào là sự thật không?
Chúa có hứa lộn không? "Ta sẽ
ban cho gấp trăm ở đời này hay
đời sau? Sao con chỉ thấy mình phải
bỏ đi thôi chứ chẳng nhận được
gì hết? Con ra đi bỏ lại ba mẹ
con là người con kính con yêu nhất.
Ước mơ duy nhất của ba mẹ con
là đưa các con qua mỹ cho ăn học
thành tài. Con đã dập tắt đi
ước mơ duy nhất nơi ba mẹ con,
rồi con lại còn bỏ các ngài bơ
vơ không ai nâng đơ.õ Các
em trông nhờ vào sự dậy bảo,
chăm sóc của con. Nhưng bây giơ,ø
hy vọng của họ bị tiêu tan. Con ra
đi, bỏ lại đoàn huynh trưởng
dấu yêu của con, bỏ lại giáo
xứ thân thương, bỏ lại bạn
bè và những ngưởi thân quen, bỏ
lại những ước mơ học hành
và thành công ở đời để
đi theo một tiếng gọi thật nhiệm
mầu... Lạy Chúa, sao toàn có là
bỏ đi không vậy? Con không thấy
mình được bù lại gì hết
sao nói là "gấp trăm"? Thế
rồi thời gian trôi qua, thắc mắc
và khó khăn vẫn còn đó, nhưng
tôi luôn trung thành, nhiệt tình và
kiên nhẫn sống trong nhà Chúa. "Đối
với Thiên Chúa không có gì lạilà
không thể được," Chúa đã
phá tan đi sự nghi ngờ về tình
yêu quan phòng của Chúa nơi tôi.
Vì 'Chúa không bao giờ thua lòng quảng
đại của con người.' và "Chúa
trung thành trong mọi lời Chúa phán,
cùng thánh thiện trong mọi việc Chúa
làm." (Tv 144: 13c-d) và Chúa cũng không
bao giờ cho sự thử thách quá sức
con người có thể chịu được."
Chúa đã dần dần mở mắt
tôi để nhìn thấy những sự
quan phòng nhiệm màu và lạ lùng
của Chúa.
Thời gian chạy
xuôi, chạy ngược cũng tạm yên,
ba mẹ tôi cũng đã quen thuộc với
công việc chân tay, chắc cũng không
cần đến sự giúp đỡ của
tôi mấy, hai ngài lại được
gấp nhiều lần những gì mong ước.
Em gái tôi đã trưởng thành
và quen được một tràng trai khôi
ngô tuấn tu,ù siêng năng làm
việc. Anh ta đến nhà giúp đỡ
và quán xuyến nhiều việc cho ba mẹ
và gia đình tôi. Tôi cảm nhận
anh ta như một người Chúa gởi
tới để thay thế sự hiện diện
của tôi trong gia đình. Khi còn ở
nhà tôi chỉ có 2 đứa em. Bây
giờ đi dậy giáo lý tôi có
cả đến 20 - 30 em để chăm sóc
và dậy bảo. Tôi chỉ bỏ một
gia đình ấm êm với bốn chị
em. Bây giờ tôi được gia nhập
vào gia đình họ Đa (Đaminh), có
đến cả gần 100 chị em và nhiều
anh em khác trên toàn thế giới. Tôi
chỉ bỏ một căn nhà và một
mảnh vườn nhỏ của gia đình.
Nay tôi có tới cả bao nhiêu căn
nhà đồ sộ và thật nhiều
đất đai rộng mênh mông...v.v.
Ôi, thật là nhiều thứ "gấp
trăm" tôi được lãnh nhận
không giấy mực nào kể cho xiếr.
Càng nghĩ, tôi
càng thấy mình là người hạnh
phúc nhất trên đời này. Vì
tôi là ai? Tôi sanh ra từ một gia đình
không nổi tiếng, không lừng danh,
không nhiều người biết đến.
Vậy mà bây giời tôi sát nhập
vào gia đình dòng Đaminh. Tôi gọi
thánh Đaminh, một vị thánh nổi
tiếng là thánh thiện đạo đức,
lập nên dòng thuyết giáo được
nhiều người biết đến và
sùng mộ, là "cha". Các thánh
nổi danh của Giáo Hội, như Thánh
Tôma tiến sĩ , thánh Catarina Siena tiến
sĩ, thánh Albetô Cả, thánh Martinô,
thánh Rose of Lima v.v.... trở thành anh chị
của tôi. Tôi cảm thấy như mình
đang sống thiên đàng ở trần
gian vậy...
Chúa không chỉ
cho tôi "gấp trăm" những gì
là sung sướng, và hoan lạc của
kẻ thuộc về Chúa. Nhưng Ngài
cũng cho tôi nếm thử sự đau đớn,
và xót xa 'gấp trăm' ở đời
này khi tôi hay tin các em bỗng dưng
thật hư đốn và truî lạc.
Tôi không chỉ
đóng góp tài năng, sức lực
của mình trong các giờ hội họp
sinh hoạt, để phong phú hoá một
đoàn thiếu nhi trong giáo xứ nhỏ
bé của tôi. Nhưng nay tôi đã
vươn ra xa hơn với các đoàn
thiếu nhi, đoàn huynh trưởng thuộc
nhiều giáo xứ khác. Tôi không
chỉ lo cho một gia đình nhỏ bé
của tôi sống đạo tốt và
hoà nhập vào xã hội Mỹ, nhưng
là mọi gia đình tôi có cơ
hội tiếp xúc. Nỗi đau của riêng
các em, nỗi buồn của gia đình
từng em cũng là nỗi đau và buồn
của tôi.
Giới trẻû
Việt Nam hư hỏng, những khó khăn
trong các gia đình Việt Nam không phải
là vấn đề của riêng ai nhưng
tôi cảm nhận được phần
trách nhiệm của mình trong đó.
Lúc này tôi mới cảm nhận được
sâu xa niềm vui và hạnh phúc tột
đỉnh của đời tu là được
chia sẻ những đau khổ với Chúa
Kitô trên thánh giá, nên một với
Chúa Kitô chịu chết và phục sinh.
Mỗi ngày sống trong đời tu, tôi
cảm nghiệm sâu đậm hơn tu sĩ
là người có một con tim sống
động dạt dào tình yêu thương
được mở rộng ra cho cả thế
giới và cả gia đình nhân loại.
Con tim của người tu sĩ cũng phải
rất nhạy bén mới có thể bỏ
mọi sự để yêu say đắm một
Người "đã chết đau đớn
thảm thiết trên cây thập giá."
Rồi từ tình yêu Giêsu trên Thập
Giá mà ban phát cho mọi tầng lớp
người ở khắp nơi nơi.
Cảm nghiệm đời
tu đã để lại trong tôi hương
vị hạnh phúc, và kinh nghiệm thế
nào là kiên nhẫn và trung thành
với tình yêu Chúa, vì "Chúa
không chơi xấu" tôi. Làm bạn
Chúa không "lỗ" nhưng chỉ
có "lời" thôi, nếu nhìn dưới
con mắt đức tin. Sống liên hệ
với Chúa càng sâu đậm, tôi
càng thấy hạnh phúc, sung sướng
và vinh dự khi phải chịu những thiệt
thòi, vu khống, bất công, đau khổ
v.v.... trong cuộc sống để có thể
chia sẻ mỗi đau khổ của Chúa
Giêsu trên thánh giá. Dĩ nhiên,
nói dễ nhưng làm không dễ. Nhưng
cùng với Chúa là Đấng ban sức
mạnh cho chúng ta, chúng ta có thể
làm được tất cả (Cf. Pl 4:13).